📚 康熙字典
【丑集上】【口字部】 唱 〔古文〕【唐韻】【集韻】【韻會】【正韻】尺亮切,音厰。【說文】導也。【玉篇】禮記曰:一唱而三歎。○按《樂記》今本作倡。 又【廣韻】發歌也。【廣韻】亦作誯。【集韻】亦作昌。
🎯 含「唱」的成语
亢音高唱
gāng yīn gāo chàng
亢:喉咙。放开喉咙,高声歌唱。
男唱女随
nán chàng nǚ suí
指女方必须附和男方。形容夫妻和睦。
引吭高唱
yǐn háng gāo chàng
吭:嗓子,喉咙。喉咙高声歌唱。
吹唇唱吼
chuī chún chàng hǒu
形容喧闹喊叫。
山吟泽唱
shān yín zé chàng
指山歌民谣。
一唱一和
yī chàng yī hè
一个先唱,一个随声应和。原形容两人感情相通。现也比喻二人互相配合,互相呼应。
千古绝唱
qiān gǔ jué chàng
指从来少有的绝妙佳作。
雄唱雌和
xióng chàng cí hé
比喻相互附和。